Phỏng vấn tc giả hai bi thơ: Cha v, Mẹ L Ngi Cha Nhỏ

 

 par trangthanhtruc

 

Nguyễn Đức Cường

Sinh năm 1952 tại Si Gn
Cựu Học sinh Trung Học Mạc Đỉnh Chi, SG
Cựu Sinh vin Đại học Chnh Trị Kinh Doanh, Đlạt
Cựu Sĩ quan QLVNCH
Hiện đang hnh nghề Đng Y tại Hoa Kỳ
Tr qun: Miền Nam California, USA

Cha

Khi những ln sương muối,
Pha mu trn tc Cha,
Như ngn cơn sng bạc,
Trườn ln miền biển cả.

Khi thời gian đọng lại,
Nếp chng gương mặt Cha,
Như nẻo đường thơ ấu,
Một thời con đi qua.

L khi con lớn ln,
trong niềm tin nguyn vẹn,
lng bng khung h hẹn,
cng mơ mộng khng tn.

Nhưng đời như lưới nhện,
giăng từ buổi ban sơ,
Nhưng đời như mũi tn,
chờ con tự bao giờ

Lm sao đau đn roi,
Cha cho con tuổi nhỏ.
Lm sao buồn cơn giận,
Cha cho con ngy thơ.

Khi lưng con đ hằn,
ngọn roi đời khn ngui.
V khi con mất hẳn,
lng bao dung của người.

i ! Lời Cha sớm trưa,
vang lừng trong tr nhớ.
Xưa ghi vo trang vở,
nay ghi vo nắng mưa

Khi bao điều nghĩa nhn,
chỉ l ngn ngữ lạ.
Khi bao người biển lận,
ha thn l thin thần!

D thời gian qua mau,
con mi l trẻ nhỏ,
con mi l ngọn cỏ,
lm sao chong ni cao.

Con mi l chim non,
lm sao qua hết biển.
Con mun đời b mọn,
lm sao vo V bin

Nguyễn ức Cường

(Tuyển Thơ Chn Dung)

Trang Thanh Trc (TTT): Thơ 5 chữ, ni gim anh điều g?

Nguyễn Đức Cường (NĐC): Khi đặt bt xuống để mở đầu cho một bi Thơ, hnh như ti chưa bao giờ chọn lựa trước một thể loại no. Với người sng tc, mỗi khi bắt gặp cảm xc l một lần hạnh phc, nhưng đ lại l một thứ hạnh phc đến rất bất chợt, rất mong manh, thoắt biến, thoắt hiện. Nếu khng vội vng đn lấy, v cứ mải chần chờ suy nghĩ về một thể Thơ no 5, 7, 8 chữ, Lục Bt, hay Tứ Tuyệt mnh sẽ dng để thể hiện, ti e rằng cảm xc ấy sẽ khng cn nữa, hoặc sẽ nhạt đi rất nhiều.

Mỗi thể loại Thơ đều c nt quyến rũ ring khi chuyn chở tnh. Thơ 5 chữ, khng khc g những thể loại khc, tất cả đều ni gim ti những tm sự muốn giải by.

TTT: Anh v, Mẹ l ngi cha nhỏ. Thế cn Cha? Sao chỉ duy nhất một chữ m thi ?

NĐC: Như bao nhiu người khc, ti yu Mẹ. Với ti, Mẹ l một người tnh đẹp nhất trn đời, một người-tnh-khng-bao-giờ-phụ-rẫỵ Cả đời ti, niềm vui nhận được từ Mẹ qu nhiều, đến độ nhiều khi ti phải ngồi lại một mnh trong một gc yn lặng của đời sống để hồi tưởng, nếu khng th sẽ c một ngy, một niềm vui no đ bị bỏ st trong k ức xuyn suốt tuổi thơ cho đến ngy khn lớn, c phải ti sẽ thiệt thi lắm khng ?

Người ta v Mẹ l trăng sao, l biển rộng, suối hiền, l nếp một, l chuối ba hương l g g đi nữa th cũng chỉ l những cảm nhận lc vơi, lc đầy, về một chn dung bất tử của đời mnh. Ni ngn lời, viết mun cu nhạc, vẽ triệu bức tranh về Mẹ của mnh, bạn hy thử đi, sẽ khng bao giờ thấy đủ. Nhưng cũng khng thể no khng nhắc về Mẹ. Bởi d mất hay cn, hoặc c lc mnh v tnh lng qun, Mẹ vẫn bng bạc trong khng gian ta sống, trong thời gian ta đi, trong tm thức của mnh.

Nhưng cn Cha th sao nhỉ? Lạ thật, nhiều lần ti cũng tự hỏi mnh như thế, Mẹ l ngi Cha nhỏ l tựa đề bi Thơ viết về Mẹ, nhưng khi viết về Cha, tựa đề lại chỉ l một chữ Cha, sao khng thể di hơn danh xưng của Người?

Mẹ l người từ thuở ấu thơ, ti c thể s vo lng như một con mo b nhỏ những khi cần hơi ấm, l người ti c thể khc với hay tỉ t tm sự, l người m khi lớn ln bước vo đời, ti vẫn c thể quay trở về bất kỳ lc no, để nương nu v chờ đợi đi bn tay mềm mại yếu đuối của Mẹ xoa dịu, hn gắn tm hồn ti sau những lần thương tch.

Cha th khc hẳn. Ngay từ thuở b, ngưỡng mộ Người bao nhiu, ti lại cng khng dm đến gần Người bấy nhiu. D khng ai bảo, nhưng đứng trước Người, ti hiểu rằng mọi niềm vui, v nhất l nỗi buồn cần phải được chnh mnh tiết chế! Ti phải tập lớn khn, d với tuổi thơ, đ chưa l điều cần thiết, ti phải tập hạ mnh xuống lc thnh cng, v phải biết nng mnh ln khi thất bại. Ti phải tập đi một mnh, d chưa ai đi hỏi. Ti phải tự suy nghiệm trước những nan đề, d chưa thật sự một mnh. Ti phải tập chuẩn bị cho một ngy mai bước vo đời, d chỉ l một ch chim non chưa vững vng đi cnh. Rất hiếm khi Cha nắm lấy tay ti, d lun bn cạnh. Rất hiếm khi Cha dỗ dnh, d ti hiểu, Người khng phải l gỗ đ.

Mẹ lc no cũng muốn ti quanh quẩn một bn, Cha bao giờ cũng vẽ cho ti một lộ trnh tt tắp. Mẹ l lưu luyến qu nh, Cha l những cuộc đi xa. Ngy xưa, trong tr c trẻ thơ của mnh, ti thường tự nghĩ, ai đ v Mẹ l biển, Cha l ni, chắc hẳn cũng v như thế. V Biển l nơi để mnh tắm mt, Ni l nơi để vượt qua chnh mnh.

Ni về Mẹ, dễ dng hơn ni về Cha nhiều. V Mẹ l trải ra, Cha l đọng lại. Nếu Mẹ l m thanh của một cung đn bất tuyệt, th Cha l cả một cy đn. Nắm bắt được hạnh phc từ Mẹ khng kh, v hạnh phc ấy lun ở trước mặt. Nhưng để cảm nhận được hạnh phc từ Cha, người ta cần phải đi qua một hnh trnh no đ. Thời gian của hnh trnh ấy, đi khi đến cả đời người!

V tnh cảnh đất nước, ti xa Cha Mẹ đến hơn 20 năm. Đ l một điều khng may, nhưng suốt chặng đời di đăng đẳng ấy, ti vẫn cn c được một thứ hạnh phc trong nhớ trong thương để tự an ủi mnh. Nhớ những lc ngồi bn ngạch cửa, nghe Mẹ tm sự nhỏ to chuyện H Nội ngy no, thời ấu thơ của Mẹ thoang thoảng gi Hồ Gươm, quyện lẫn hương trầm cha Một Cột, sao hiền ha v thơ mộng qu! Nhớ những lc Cha im lặng suy tư về một thuở no, ngắm nắng H t thắm ln mi, nghe thanh bnh tiếng guốc reo vui(*), để thấm tha những đợt sng thế cuộc thăng trầm đang dội vo tm khảm.

Chỉ khi xa rồi, ti mới hiểu rằng cuộc đời Mẹ l một bi học về thương yu v tha thứ, cn Cha l một vốn liếng để sinh thnh v tồn tại. Giờ đy, ti cn hiểu thm được một điều, d đ lặng lẽ khuất ni, m thanh cng bng hnh của Cha Mẹ vẫn hiện thn, khng chỉ l ngọn hải đăng bn biển đời lồng lộng, m cn l một nơi chốn rất yn v rất ring để ti, đi khi thong thả tm về

TTT: Theo anh, Thơ l g?

NĐC: Hnh như mỗi người đều cất giữ trong tim mnh một vũ trụ đầy mộng mị, lm hnh trang đi trn định mệnh của mnh. Sự xung đột giữa Mộng v Thực bao giờ cũng đưa đến đổ vỡ. V m thanh của đổ vỡ, chnh l Thơ.

TTT: Lc no anh lm Thơ?

NĐC: Ti lm Thơ, vo những khi cần nui cho mnh một hy vọng, hay những khi cần hn gắn chnh mnh. Thơ v thế, đi khi l nụ cười, l php nhiệm mầu nng ti qua thử thch; đi khi l nước mắt, l phương thuốc thần lm vơi đi bất hạnh. Ti lm Thơ để niềm hy vọng khng hao mn, v cũng để nỗi đau khổ no đ trở thnh quen thuộc. Khi trở thnh bạn, Đau khổ sẽ chnh l một thứ Hạnh phc.

Lm Thơ cũng l một cch vẽ lại những chn dung ti may mắn c được trong đời Cha Mẹ, Thầy C, Người Tnh, Bạn Hữu v cũng để nu lại chia ly, để mất mt khng thể no xa mnh hơn được nữa.

TTT: Thơ ảnh hưởng đời sống anh như thế no?

NĐC: Thơ gip ti được tồn tại. Ngay từ thuở nhỏ, ti đ sợ nhất một điều: sự vong thn. Thơ gip ti soi lại tm thức mnh mỗi ngy. Sống với Thơ l sống bằng hay sống với cảm xc. Được như thế, những rung động ban sơ của tm hồn sẽ cn nguyn vẹn mi. Hnh trnh cuộc đời v l tr ban cho con người kinh nghiệm, nhưng ti mơ hồ cảm nhận, nếu qu tin vo kinh nghiệm, ti sẽ dễ bị lạc đường. Thơ, v thế, gip ti giữ được những bước thăng bằng trn đường đời vốn rất chng chnh.

(*) Trch từ ca khc Hướng Về H Nội của Hong Dương.

 

Mẹ l ngi Cha nhỏ

Con ngồi đy lặng lẽ,
Thương nhớ hoi ma Xun.
Con ngồi đy quạnh quẽ,
Ring Mẹ đ bao lần.
Mẹ l ngi Cha nhỏ,
n con về nương thn.
Mẹ l đi mắt tỏ,
Tha cho con lỗi lầm.
Mẹ l Xun bay qua,
Nui đời con khn lớn.
Mẹ l hương sen ngt,
Về trong mộng hiền lnh.
Như bầu trời lồng lộng,
L mặt đất bao la,
L mưa ro tun xuống,
Cho đường con thắm hoa.
Mẹ l nắng thnh thang,
Bnh minh xưa chi rạng.
L my chiều lng mạn,
Những ngy Thơ huy hong.
Mẹ l đm thức giấc,
m xanh biếc ngn sao.
L v cng đi mắt,
C sương m trn cao.
Mẹ đi suốt ma H,
Qua hối hả ma Thu,
V ma ng tất tả,
Ring cho con ma Xun.

Nguyễn ức Cường

(Tuyển Thơ Chn Dung)

t r a n g t h a n h t r u c

thực hiện ngy 25/03/2008